1
00:00:02,000 --> 00:00:07,000
Downloaded from
YTS.MX

2
00:00:08,000 --> 00:00:13,000
Official YIFY movies site:
YTS.MX

3
00:00:30,750 --> 00:00:31,625
<i>Vâng.</i>

4
00:00:32,583 --> 00:00:35,750
<i>Ta đang ở trong căn nhà gỗ nơi tôi viết.</i>

5
00:00:37,000 --> 00:00:39,875
Tôi đã ở nhà này 30 năm rồi.

6
00:00:39,875 --> 00:00:41,166
CÂU CHUYỆN KÌ DIỆU VỀ HENRY SUGAR.
TÁC GIẢ: ROALD DAHL

7
00:00:41,166 --> 00:00:42,916
Trước khi bắt đầu, quan trọng là

8
00:00:42,916 --> 00:00:46,708
tôi muốn có mọi thứ mà tôi sẽ cần
để sẵn xung quanh.

9
00:00:48,083 --> 00:00:52,208
Thuốc lá, tất nhiên rồi,
một ít cà phê, sô cô la.

10
00:00:53,958 --> 00:00:57,875
Và phải luôn nhớ
gọt nhọn bút chì trước khi bắt đầu.

11
00:00:59,916 --> 00:01:03,458
Tôi có sáu cây bút chì,
rồi tôi lau sạch tấm bảng viết.

12
00:01:05,666 --> 00:01:07,083
Nhiều vụn tẩy chưa này.

13
00:01:08,833 --> 00:01:09,666
Đó.

14
00:01:11,958 --> 00:01:13,875
Rồi cuối cùng đã có thể bắt đầu.

15
00:01:17,125 --> 00:01:20,708
Thì... thường sẽ cần chỉnh sửa đôi chỗ.

16
00:01:23,458 --> 00:01:24,291
Rồi.

17
00:01:29,541 --> 00:01:30,375
Đó...

18
00:01:34,250 --> 00:01:38,041
Henry Sugar 41 tuổi, độc thân và giàu có.

19
00:01:38,666 --> 00:01:41,625
Hắn giàu vì cha hắn giàu sụ
và ông cụ đã qua đời.

20
00:01:41,625 --> 00:01:45,791
Độc thân vì hắn quá ích kỷ,
và sợ phải chia tiền với một người vợ.

21
00:01:45,791 --> 00:01:47,583
Hắn cao 1m81,

22
00:01:47,583 --> 00:01:50,291
nhưng còn xa mới bảnh
như hắn nghĩ về mình.

23
00:01:50,291 --> 00:01:52,958
Hắn chăm chút rất tỉ mỉ tới quần áo.

24
00:01:52,958 --> 00:01:55,250
Bộ complê đặt may ở một tiệm may đắt đỏ,

25
00:01:55,250 --> 00:01:58,666
áo sơ mi cũng đặt may riêng,
giày cũng đặt làm riêng.

26
00:01:58,666 --> 00:02:01,583
Cứ mười ngày lại có
ông thợ cạo tỉa tóc cho hắn,

27
00:02:01,583 --> 00:02:04,458
đồng thời hắn tỉa móng luôn thể.

28
00:02:04,458 --> 00:02:06,083
Hắn đi một chiếc Ferrari

29
00:02:06,083 --> 00:02:08,666
có giá bằng cả một ngôi nhà ở nông thôn.

30
00:02:10,291 --> 00:02:11,583
Bạn hắn đều giàu có

31
00:02:11,583 --> 00:02:14,000
và hắn chưa từng
động tay làm gì trong đời.

32
00:02:15,000 --> 00:02:19,500
Người như Henry, ta có thể thấy
trôi giạt như rong biển khắp thế giới.

33
00:02:19,500 --> 00:02:23,291
Bọn họ không hẳn là người xấu,
nhưng cũng chẳng phải người tốt.

34
00:02:24,458 --> 00:02:26,416
Họ chỉ là một thứ trang trí.

35
00:02:28,375 --> 00:02:30,625
Tất cả hội nhà giàu kiểu Henry,

36
00:02:30,625 --> 00:02:34,875
đều có một đặc thù chung:
kẻ nào cũng thèm khát được giàu hơn nữa.

37
00:02:35,791 --> 00:02:38,625
Mười triệu chưa thể đủ.
20 triệu cũng không.

38
00:02:38,625 --> 00:02:41,583
Họ bị cái bệnh luôn khao khát thêm tiền

39
00:02:41,583 --> 00:02:45,250
và nỗi khiếp sợ một sáng thức dậy
thấy tài khoản trống rỗng.

40
00:02:45,250 --> 00:02:48,583
{\an8}Họ dùng đủ mọi cách để của cải sinh sôi.

41
00:02:48,583 --> 00:02:51,333
{\an8}Kẻ thì mua cổ phiếu,
theo dõi chúng lên xuống.

42
00:02:51,333 --> 00:02:56,333
{\an8}Kẻ mua đất, tranh hay kim cương. Kẻ chơi
cò quay, blackjack, đặt cược đua ngựa.

43
00:02:56,333 --> 00:02:58,416
{\an8}Có kẻ đặt cược bất cứ thứ gì.

44
00:02:58,416 --> 00:03:02,541
{\an8}Henry Sugar nằm trong số đó,
và hắn không ngại ngần mấy trò gian lận.

45
00:03:03,500 --> 00:03:04,458
{\an8}Có dịp cuối tuần hè,

46
00:03:04,458 --> 00:03:08,166
{\an8}Henry lái xe từ London về nông thôn
để nghỉ ở nhà ngài William W.

47
00:03:08,166 --> 00:03:10,583
Căn nhà rất tráng lệ. Cả vườn cũng vậy.

48
00:03:10,583 --> 00:03:14,166
Nhưng khi Henry đến nơi vào thứ Bảy,
trời mưa như trút nước.

49
00:03:14,166 --> 00:03:17,750
Chủ nhà và khách khứa
giết thời gian bằng vài trò chơi,

50
00:03:17,750 --> 00:03:21,708
trong khi Henry ủ rũ nhìn
những giọt nước bắn tung tóe vào cửa sổ.

51
00:03:21,708 --> 00:03:25,041
Henry lững thững
ra khỏi phòng khách đi vào tiền sảnh.

52
00:03:25,041 --> 00:03:29,375
Hắn lang thang vô định trong nhà.
Rồi cuối cùng lạc vào thư viện.

53
00:03:32,250 --> 00:03:35,916
Cha ngài William vốn sưu tập sách
và các tường trong phòng lớn này

54
00:03:35,916 --> 00:03:39,291
xếp đầy những cuốn sách cổ bọc da
từ sàn lên tận trần.

55
00:03:39,291 --> 00:03:40,708
Henry chẳng bận tâm.

56
00:03:40,708 --> 00:03:44,166
Hắn chỉ đọc truyện trinh thám
và kinh dị, mà ở đây chả có.

57
00:03:44,166 --> 00:03:45,333
Lúc định đi ra

58
00:03:45,333 --> 00:03:48,500
thì ánh mắt hắn dừng lại
ở một quyển khá khác thường.

59
00:03:48,500 --> 00:03:50,458
Mỏng đến nỗi hắn đã chẳng thấy

60
00:03:50,458 --> 00:03:53,541
nếu gáy sách không nhô ra
so với các cuốn kế bên.

61
00:03:53,541 --> 00:03:55,166
Hắn rút sách ra khỏi giá.

62
00:03:55,166 --> 00:03:56,291
Nó chẳng khác gì

63
00:03:56,291 --> 00:03:59,166
tập vở bìa cứng mà tụi học sinh vẫn dùng.

64
00:03:59,166 --> 00:04:01,833
Bìa sách màu xanh thẫm và không ghi gì cả.

65
00:04:01,833 --> 00:04:05,750
Trang đầu tiên là mấy chữ viết tay
bằng mực đen rõ ràng như sau:

66
00:04:05,750 --> 00:04:06,958
BÁO CÁO VỀ IMDAD KHAN

67
00:04:06,958 --> 00:04:10,166
NGƯỜI ĐÀN ÔNG NHÌN KHÔNG CẦN MẮT
BÁC SĨ Z.Z. CHATTERJEE

68
00:04:10,166 --> 00:04:12,416
Lạ thật. Kì quá. Cái gì đây?

69
00:04:13,291 --> 00:04:16,750
Hắn ngồi yên vị vào chiếc ghế bành
và bắt đầu đọc từ đầu.

70
00:04:16,750 --> 00:04:20,708
Sau đây là những gì Henry đã đọc được
từ cuốn tập nhỏ màu xanh.

71
00:04:24,958 --> 00:04:28,916
Tôi là Z.Z. Chatterjee. Trưởng khoa
phẫu thuật Bệnh viện Đa khoa Calcutta.

72
00:04:28,916 --> 00:04:31,083
Vào sáng ngày 2 tháng 12 năm 1935,

73
00:04:31,083 --> 00:04:33,291
tôi đang uống trà ở phòng nghỉ bác sĩ.

74
00:04:33,291 --> 00:04:36,916
Ngoài tôi có ba bác sĩ khác.
Marshall, Mitra và Macfarlane.

75
00:04:36,916 --> 00:04:38,500
Chợt có tiếng gõ cửa.

76
00:04:38,500 --> 00:04:39,750
"Vào đi," tôi nói.

77
00:04:41,458 --> 00:04:44,750
Xin lỗi. Tôi có thể
nhờ các ông một việc không?

78
00:04:44,750 --> 00:04:46,500
"Đây là phòng riêng," tôi nói.

79
00:04:46,500 --> 00:04:48,750
Tôi biết. Thứ lỗi cho sự đường đột,

80
00:04:48,750 --> 00:04:51,791
nhưng tôi có điều vô cùng lý thú
muốn các ông xem.

81
00:04:51,791 --> 00:04:54,208
Bọn tôi hơi khó chịu và không nói gì.

82
00:04:55,208 --> 00:04:59,375
Thưa các ông, tôi là người có thể nhìn
mà không cần dùng mắt.

83
00:05:00,208 --> 00:05:01,666
Ông ta nhỏ thó, tầm 60,

84
00:05:01,666 --> 00:05:05,375
ria mép bạc trắng và mớ tóc đen
rối bù phủ bên ngoài tai.

85
00:05:05,375 --> 00:05:08,291
Các ông có thể quấn băng đầu tôi 50 lớp,

86
00:05:08,291 --> 00:05:10,500
tôi vẫn đọc được sách cho các ông.

87
00:05:10,500 --> 00:05:14,166
Ông ta có vẻ rất nghiêm túc.
Trí tò mò của tôi nổi lên.

88
00:05:14,166 --> 00:05:15,250
Mời ông vào.

89
00:05:22,166 --> 00:05:25,791
Được rồi. Bác sĩ Marshall
đang giơ mấy ngón tay?

90
00:05:25,791 --> 00:05:27,291
- Bảy.
- "Lần nữa," tôi nói.

91
00:05:27,291 --> 00:05:28,750
- Chín.
- "Nữa," tôi nói.

92
00:05:28,750 --> 00:05:29,833
- Ba.
- Lần nữa...

93
00:05:29,833 --> 00:05:31,291
- Vẫn là ba.
- Lần nữa.

94
00:05:32,250 --> 00:05:33,166
Không có ngón nào.

95
00:05:35,458 --> 00:05:36,333
Mẹo gì vậy?

96
00:05:36,333 --> 00:05:40,333
Đâu phải mẹo. Là năng lực thật
tôi có được sau nhiều năm khổ luyện.

97
00:05:40,333 --> 00:05:41,708
Khổ luyện thế nào?

98
00:05:41,708 --> 00:05:44,208
Xin thứ lỗi, đây là chuyện riêng của tôi.

99
00:05:45,125 --> 00:05:46,291
Bọn tôi giúp được gì?

100
00:05:46,291 --> 00:05:49,333
Tôi làm ở gánh hát lưu động,
vừa tới Calcutta hôm nay.

101
00:05:49,333 --> 00:05:52,791
Tối nay bọn tôi sẽ diễn mở màn
ở Rạp Hoàng Cung.

102
00:05:52,791 --> 00:05:54,375
Tên tôi trên chương trình là:

103
00:05:54,375 --> 00:05:56,708
Imdad Khan,
Người Đàn Ông Nhìn Không Cần Mắt.

104
00:05:56,708 --> 00:05:58,750
Mỗi khi đoàn tới thành phố mới,

105
00:05:58,750 --> 00:06:00,250
tôi sẽ tới bệnh viện to nhất

106
00:06:00,250 --> 00:06:03,791
và nhờ các bác sĩ
bịt mắt tôi lại thật kỹ lưỡng.

107
00:06:03,791 --> 00:06:06,125
Quan trọng là phải chính tay bác sĩ làm,

108
00:06:06,125 --> 00:06:08,208
nếu không, người ta sẽ nghĩ tôi bịp.

109
00:06:08,208 --> 00:06:11,041
Rồi tôi đi ra phố
làm một trò thật nguy hiểm.

110
00:06:11,041 --> 00:06:12,333
Tôi nhìn mấy người kia.

111
00:06:12,333 --> 00:06:15,458
Mitra và Macfarlane
phải quay lại với bệnh nhân. Đi đi.

112
00:06:15,458 --> 00:06:18,541
- Marshall nói...
- Cũng được. Làm cho ra hồn nào.

113
00:06:18,541 --> 00:06:20,708
Đảm bảo tuyệt đối ông ta không thấy gì.

114
00:06:20,708 --> 00:06:23,208
Các ông tử tế quá. Xin cứ làm tùy ý.

115
00:06:23,208 --> 00:06:25,000
"Trước khi băng mắt," tôi nói,

116
00:06:25,000 --> 00:06:27,250
"hãy đổ vào hốc mắt thứ gì mềm mà đặc."

117
00:06:27,250 --> 00:06:29,500
- Bột nhão?
- Hay. Tiệm bánh ở viện có.

118
00:06:29,500 --> 00:06:31,375
Tôi sẽ dán mí mắt ông ta lại.

119
00:06:31,375 --> 00:06:33,916
Tôi đưa Imdad
qua hành lang dài tới phòng mổ.

120
00:06:33,916 --> 00:06:35,250
"Nằm đây," tôi nói.

121
00:06:35,250 --> 00:06:37,666
Tôi lấy một chai collodion từ trên tủ.

122
00:06:37,666 --> 00:06:39,916
Tôi sẽ dùng nó dán chặt mí mắt ông.

123
00:06:39,916 --> 00:06:41,291
Sau đó làm sao gỡ ra?

124
00:06:41,291 --> 00:06:44,833
Chỉ cần cẩn thận chấm ít cồn
dưới mi mắt. Nó tan trong cồn.

125
00:06:44,833 --> 00:06:47,583
Ông cứ nhắm chặt mắt chờ nó khô lại.

126
00:06:47,583 --> 00:06:48,625
Sau hai phút.

127
00:06:48,625 --> 00:06:51,041
"Mở mắt ra," tôi nói. Ông ta không thể.

128
00:06:51,041 --> 00:06:55,000
Tôi lấy bột nhão từ bác sĩ Marshall
đắp vào một bên mắt Imdad.

129
00:06:55,000 --> 00:06:56,333
Tôi trát đầy hốc mắt

130
00:06:56,333 --> 00:06:59,000
và để bột tràn cả ra vùng da xung quanh.

131
00:06:59,000 --> 00:07:00,791
Với mắt kia, tôi làm y hệt.

132
00:07:00,791 --> 00:07:02,583
Tôi ấn chặt mép ngoài xuống.

133
00:07:02,583 --> 00:07:04,166
"Khó chịu không?" tôi hỏi.

134
00:07:04,166 --> 00:07:05,416
Không sao. Cảm ơn.

135
00:07:05,416 --> 00:07:07,291
"Anh băng đi," tôi bảo Marshall.

136
00:07:07,291 --> 00:07:09,000
Ngón tay tôi dính quá.

137
00:07:09,000 --> 00:07:11,833
Rất sẵn sàng. Đặt cái này vào đây...

138
00:07:11,833 --> 00:07:15,333
Bác sĩ Marshall đặt cục bông dày
lên mắt đắp bột của Imdad.

139
00:07:15,333 --> 00:07:16,375
Nó yên vị ngay.

140
00:07:16,375 --> 00:07:17,416
Mời ngồi dậy.

141
00:07:18,125 --> 00:07:21,416
Bác sĩ Marshall lấy cuộn băng
khổ tám phân quấn mặt và đầu.

142
00:07:21,416 --> 00:07:23,833
Làm ơn chừa mũi ra để tôi còn thở.

143
00:07:23,833 --> 00:07:24,750
Dĩ nhiên rồi.

144
00:07:25,750 --> 00:07:28,500
Xin lỗi, hơi chật một tí nhé.

145
00:07:31,166 --> 00:07:32,166
Thế nào?

146
00:07:32,166 --> 00:07:33,250
"Tuyệt lắm," tôi đáp.

147
00:07:33,250 --> 00:07:35,708
Cứ như ông ta vừa mổ xẻ rất ghê gớm ở não.

148
00:07:35,708 --> 00:07:36,666
Ông thấy sao?

149
00:07:36,666 --> 00:07:37,833
Rất tốt.

150
00:07:37,833 --> 00:07:40,916
Tôi phải khen ngợi các ông
vì đã làm thật chỉn chu.

151
00:07:40,916 --> 00:07:44,166
Imdad Khan xuống khỏi giường
và đi thẳng ra cửa.

152
00:07:51,291 --> 00:07:54,458
Trời đất ơi! Thấy chứ?
Ông ta đặt tay đúng núm cửa!

153
00:07:54,458 --> 00:07:55,958
Bác sĩ Marshall thôi cười.

154
00:07:56,541 --> 00:07:59,583
Imdad bước đi bình thường,
nhanh nhẹn dọc hành lang.

155
00:07:59,583 --> 00:08:03,000
Bọn tôi theo sau cách năm mét.
Cứ dị dị khi nhìn ông ta

156
00:08:03,000 --> 00:08:06,000
đầu quấn băng to đùng trắng toát
đi thoải mái...

157
00:08:06,000 --> 00:08:07,166
"Thấy kìa!" tôi hét.

158
00:08:07,166 --> 00:08:09,875
"Ông ta thấy cái xe! Không thể tin nổi!"

159
00:08:09,875 --> 00:08:11,333
Bác sĩ Marshall không đáp.

160
00:08:11,333 --> 00:08:14,166
Mặt anh cứng đờ
vì quá sốc không thể tin nổi.

161
00:08:14,166 --> 00:08:16,708
Imdad xuống cầu thang chẳng khó khăn gì.

162
00:08:16,708 --> 00:08:18,208
Còn chả cần bám lan can.

163
00:08:18,208 --> 00:08:21,166
Có vài người đang đi lên.
Xem họ phản ứng kìa.

164
00:08:21,875 --> 00:08:25,750
Tới chân cầu thang, ông ta rẽ
và đi thẳng ra cửa xuống phố.

165
00:08:25,750 --> 00:08:28,166
Bác sĩ Marshall và tôi theo sát.

166
00:08:28,166 --> 00:08:31,583
Bên dưới, một đám
chừng 100 đứa trẻ con chân trần la hét

167
00:08:31,583 --> 00:08:33,166
lao ra chỗ vị khách đeo băng.

168
00:08:33,166 --> 00:08:35,500
Ông ta đưa hai tay lên
cao quá đầu để chào.

169
00:08:35,500 --> 00:08:38,833
Ông ta bước tới cái xe đạp,
leo lên rồi đạp hình số tám.

170
00:08:38,833 --> 00:08:41,708
Lũ trẻ chân trần đuổi theo,
cười nói và reo hò.

171
00:08:41,708 --> 00:08:44,583
Ông ta phóng nhanh trên phố đông đúc

172
00:08:44,583 --> 00:08:47,916
đầy ô tô bấm còi ầm ĩ,
chạy vút qua theo mọi hướng.

173
00:08:47,916 --> 00:08:49,625
Ông ta đạp xe điệu nghệ.

174
00:08:49,625 --> 00:08:51,708
Bọn tôi vẫn thấy ông ta một lúc.

175
00:08:51,708 --> 00:08:53,750
Rồi ông rẽ vào góc phố, biến mất.

176
00:08:53,750 --> 00:08:57,375
- "Không tin nổi," bác sĩ Marshall nói.
- Không tin nổi.

177
00:08:57,375 --> 00:08:58,958
"Tôi cũng vậy," tôi nói.

178
00:08:58,958 --> 00:09:01,250
Ta vừa chứng kiến điều kỳ diệu.

179
00:09:01,250 --> 00:09:03,875
Suốt cả ngày hôm ấy,
tôi bận chăm bệnh nhân.

180
00:09:03,875 --> 00:09:06,541
Đến tối, tôi về căn hộ để thay đồ.

181
00:09:06,541 --> 00:09:08,000
Tôi tắm nước mát thật lâu.

182
00:09:08,000 --> 00:09:11,500
Tôi quấn độc cái khăn quanh hông
rồi ngồi hiên uống whisky soda.

183
00:09:11,500 --> 00:09:14,500
Bảy giờ kém mười, tôi tới Rạp Hoàng Cung.

184
00:09:14,500 --> 00:09:16,000
<i>Suất diễn dài hai tiếng.</i>

185
00:09:16,000 --> 00:09:19,458
Chẳng ngờ tôi thích nó.
Tung hứng, điều khiển rắn, nuốt lửa,

186
00:09:19,458 --> 00:09:22,666
nuốt kiếm, nhét trường kiếm
qua họng xuống dạ dày.

187
00:09:22,666 --> 00:09:24,458
Cuối cùng, với hồi kèn lệnh lớn,

188
00:09:24,458 --> 00:09:27,000
ông bạn Imdad Khan ra sân khấu trổ tài.

189
00:09:27,000 --> 00:09:30,041
Vài khán giả được mời
lên sân khấu để bịt mắt ông

190
00:09:30,041 --> 00:09:32,250
rồi ông ném dao quanh người một cậu bé

191
00:09:32,250 --> 00:09:34,541
và lấy súng lục bắn cái hộp bay khỏi đầu.

192
00:09:34,541 --> 00:09:38,458
Cuối cùng, người ta úp một thùng kim loại
lên cái đầu quấn băng.

193
00:09:38,458 --> 00:09:42,291
Cậu bé đặt kim lên một tay Imdad
và cuộn chỉ lên tay kia.

194
00:09:42,291 --> 00:09:44,708
Họ đặt chiếc kính lúp lớn trước mặt ông

195
00:09:44,708 --> 00:09:46,375
và với động tác chính xác,

196
00:09:46,375 --> 00:09:49,458
ông nhẹ nhàng xâu chỉ vào lỗ kim.

197
00:09:54,208 --> 00:09:55,208
Tôi sửng sốt.

198
00:09:57,583 --> 00:10:00,125
Sau sân khấu, tôi thấy Imdad
ngồi yên trên ghế

199
00:10:00,125 --> 00:10:01,625
trong khi gỡ đồ nghề.

200
00:10:01,625 --> 00:10:03,416
Ngài tò mò hả, bác sĩ?

201
00:10:03,416 --> 00:10:04,666
"Rất tò mò," tôi đáp.

202
00:10:04,666 --> 00:10:08,583
Một lần nữa, tôi lại kinh ngạc
với búi lông đen ló ra từ tai ông ta.

203
00:10:08,583 --> 00:10:10,916
Tôi chưa từng thấy ai khác có nó.

204
00:10:10,916 --> 00:10:13,458
Tôi ra đề nghị: Tôi không phải nhà văn.

205
00:10:13,458 --> 00:10:15,875
Nhưng nếu ông kể cách luyện năng lực

206
00:10:15,875 --> 00:10:18,833
nhìn không cần mắt này,
tôi sẽ ghi chép trung thực.

207
00:10:18,833 --> 00:10:21,833
Câu chuyện có thể được lên
<i>Tập san Y khoa Anh Quốc</i>

208
00:10:21,833 --> 00:10:23,125
hay một tạp chí có tiếng.

209
00:10:23,125 --> 00:10:25,375
Vậy sẽ giúp ông nổi tiếng hơn chứ?

210
00:10:25,375 --> 00:10:27,416
- Sẽ rất có ích.
- Tuyệt quá.

211
00:10:27,416 --> 00:10:30,333
Tôi biết tốc ký để ghi lại bệnh sử.

212
00:10:30,333 --> 00:10:33,500
Tôi cho là mình đã ghi lại
trọn vẹn từng lời của Imdad.

213
00:10:33,500 --> 00:10:35,750
Mời quý vị đọc những gì ông ta kể.

214
00:10:37,041 --> 00:10:39,583
MỌI ĐIỀU TỐI ĐÓ IMDAD KHAN ĐÃ KỂ CHO TÔI

215
00:10:39,583 --> 00:10:40,541
(ĐÚNG TỪNG LỜI)

216
00:10:42,708 --> 00:10:45,791
Tôi sinh ra ở bang Kashmir vào năm 1873.

217
00:10:45,791 --> 00:10:48,916
Cha tôi làm nghề soát vé
ở công ty xe lửa quốc gia.

218
00:10:48,916 --> 00:10:52,291
Một hôm, có nhà ảo thuật
tới trường bọn tôi biểu diễn.

219
00:10:52,291 --> 00:10:53,833
Tôi bị ấn tượng mạnh.

220
00:10:53,833 --> 00:10:55,833
Hai tuần sau, tôi cầm tiền tiết kiệm

221
00:10:55,833 --> 00:10:58,375
bỏ nhà để theo một gánh hát lưu động.

222
00:10:58,375 --> 00:11:01,708
Đó là năm 1886. Hồi ấy tôi 13 tuổi.

223
00:11:01,708 --> 00:11:02,791
Trong ba năm,

224
00:11:02,791 --> 00:11:05,500
tôi theo đoàn này đi khắp vùng Punjab.

225
00:11:05,500 --> 00:11:08,125
Đến cuối hành trình,
tôi thành sao sáng ở đoàn.

226
00:11:08,125 --> 00:11:10,666
Suốt thời gian đó, tôi vẫn để dành tiền,

227
00:11:10,666 --> 00:11:14,541
và cuối cùng được hơn 3.000 rupee.

228
00:11:14,541 --> 00:11:17,625
Lúc này, tôi nghe về
một đại sư yoga nổi tiếng

229
00:11:17,625 --> 00:11:19,958
có năng lực hiếm có là khinh thân.

230
00:11:19,958 --> 00:11:21,666
Người ta kể khi ông cầu nguyện,

231
00:11:21,666 --> 00:11:25,208
cả người ông lơ lửng trên không,
cách mặt đất nửa mét.

232
00:11:25,208 --> 00:11:27,250
Tin đó tác động mạnh tới tôi.

233
00:11:28,375 --> 00:11:29,208
Ria?

234
00:11:31,666 --> 00:11:33,000
Tôi bỏ gánh hát

235
00:11:33,000 --> 00:11:36,375
và lên đường tới thị trấn nhỏ
bên bờ sông Ganges,

236
00:11:36,375 --> 00:11:38,375
nghe đồn là nơi vị đại sư sống.

237
00:11:38,375 --> 00:11:40,833
Một hôm, tôi nghe
có lữ khách nhắc về vị ẩn sĩ

238
00:11:40,833 --> 00:11:44,583
ông đã gặp ở cách đó không xa,
trong rừng sâu, chỉ có một mình.

239
00:11:44,583 --> 00:11:45,958
Với tôi thế là đủ.

240
00:11:45,958 --> 00:11:48,166
Tôi phi ra ngoài thuê cỗ xe ngựa.

241
00:11:49,083 --> 00:11:50,708
Khi tôi mặc cả với anh đánh xe,

242
00:11:50,708 --> 00:11:53,291
một cậu xuất hiện,
nói đang đi về hướng đó,

243
00:11:53,291 --> 00:11:56,291
rồi đề nghị bọn tôi cùng đi và chia tiền.

244
00:11:56,291 --> 00:11:59,166
Chà, thật may mắn làm sao!

245
00:11:59,166 --> 00:12:00,541
Nói chuyện với bạn đường,

246
00:12:00,541 --> 00:12:03,625
tôi được biết anh ta là
đồ đệ của đại sư kia,

247
00:12:03,625 --> 00:12:06,541
và lúc này đang trên đường tới thăm thầy.

248
00:12:06,541 --> 00:12:07,458
Tôi buột miệng,

249
00:12:07,458 --> 00:12:10,416
"Tôi đang tìm ông ấy!
Xin cho tôi gặp với nhé?"

250
00:12:10,416 --> 00:12:13,291
Người bạn đường nhìn tôi hồi lâu.

251
00:12:13,291 --> 00:12:15,458
"Không thể được," anh ta nói.

252
00:12:15,458 --> 00:12:18,750
Từ lúc đó,
anh ta không trả lời câu hỏi nào của tôi.

253
00:12:18,750 --> 00:12:21,416
Tuy nhiên, tôi đã biết một chi tiết nhỏ:

254
00:12:21,416 --> 00:12:24,625
thời điểm trong ngày
mà vị đại sư bắt đầu thiền.

255
00:12:24,625 --> 00:12:28,958
Người bạn đường ra dấu dừng xe,
xuống xe rồi đi mất.

256
00:12:28,958 --> 00:12:31,625
Tôi giả vờ đi tiếp.
Nhưng khi tới chỗ ngoặt,

257
00:12:31,625 --> 00:12:33,875
tôi nhảy xuống rồi lén lút quay lại.

258
00:12:33,875 --> 00:12:36,750
Anh ta đã biến mất vào rừng sâu.

259
00:12:36,750 --> 00:12:38,750
Tôi nghe tiếng xào xạc từ bụi cây.

260
00:12:38,750 --> 00:12:41,125
"Không phải anh ta," tôi nghĩ, "thì là hổ,

261
00:12:41,125 --> 00:12:43,750
và nó sẽ vồ mình, tát mình

262
00:12:43,750 --> 00:12:46,583
và xé xác thành
từng miếng thịt tươi để ăn."

263
00:12:47,958 --> 00:12:48,833
Đó là anh ta.

264
00:12:51,125 --> 00:12:54,583
<i>Không hề có dấu vết đường mòn để mà đi.</i>

265
00:12:54,583 --> 00:12:56,958
<i>Anh ta lách mình qua
những thân tre cao vút</i>

266
00:12:56,958 --> 00:12:58,791
<i>và đủ loại cây cối dày đặc.</i>

267
00:12:58,791 --> 00:13:02,833
<i>Tôi lẳng lặng bám theo anh ta,
giữ khoảng cách ít nhất 100 mét.</i>

268
00:13:02,833 --> 00:13:05,916
<i>Cứ khi nào mất dấu anh ta,
mà tôi mất dấu suốt,</i>

269
00:13:05,916 --> 00:13:08,458
<i>tôi cứ đi theo tiếng bước chân.</i>

270
00:13:08,458 --> 00:13:11,750
<i>Trò bám đuôi căng thẳng này
kéo dài chừng nửa tiếng.</i>

271
00:13:11,750 --> 00:13:14,666
<i>Rồi đột nhiên,
tôi không nghe thấy tiếng anh ta nữa.</i>

272
00:13:14,666 --> 00:13:16,625
<i>Tôi dừng lại lắng nghe.</i>

273
00:13:16,625 --> 00:13:18,583
<i>Lập tức, qua màn cây rậm rạp,</i>

274
00:13:18,583 --> 00:13:21,166
<i>tôi thấy một khu đất trống và hai căn lều.</i>

275
00:13:21,166 --> 00:13:22,458
<i>Tim tôi đập thình thịch.</i>

276
00:13:22,458 --> 00:13:24,833
<i>Có một hồ chứa nước cạnh căn lều gần nhất,</i>

277
00:13:24,833 --> 00:13:26,916
<i>cạnh là thảm cầu nguyện, bên trên</i>

278
00:13:26,916 --> 00:13:31,208
<i>là cây bao báp lớn rất đẹp
với những tán lá dày.</i>

279
00:13:31,208 --> 00:13:33,583
Tôi chờ giữa cái nắng trưa gay gắt.

280
00:13:33,583 --> 00:13:36,500
Tôi chờ qua cái nóng đổ mồ hôi buổi chiều.

281
00:13:36,500 --> 00:13:37,958
Lúc gần 5:00,

282
00:13:37,958 --> 00:13:41,416
tôi nhẹ nhàng leo lên cây,
nấp giữa những tán lá.

283
00:13:41,416 --> 00:13:43,625
Rồi vị đại sư yoga từ lều đi ra,

284
00:13:43,625 --> 00:13:45,541
ngồi khoanh chân trên thảm.

285
00:13:45,541 --> 00:13:48,208
Từng cử động của ông
đều khoan thai, nhẹ nhàng.

286
00:13:48,208 --> 00:13:50,791
Ông đặt lòng bàn tay úp xuống đầu gối

287
00:13:50,791 --> 00:13:53,041
rồi hít một hơi dài qua cánh mũi,

288
00:13:53,041 --> 00:13:56,875
và tôi đã thấy
ánh sáng tươi tắn tan ra quanh ông.

289
00:13:56,875 --> 00:14:00,291
Suốt 14 phút, ông ngồi nguyên tư thế đó.

290
00:14:00,291 --> 00:14:04,000
Và rồi, khi tiếp tục quan sát,
tôi chắc chắn thấy

291
00:14:04,000 --> 00:14:06,166
<i>người ông từ từ nâng khỏi mặt đất.</i>

292
00:14:07,666 --> 00:14:11,333
<i>Ba mươi phân. 40 phân. 45 phân. 50 phân.</i>

293
00:14:12,083 --> 00:14:14,166
<i>Cách thảm cầu nguyện 60 phân.</i>

294
00:14:14,166 --> 00:14:15,958
<i>Ngồi trên cây, tôi tự nhủ,</i>

295
00:14:15,958 --> 00:14:19,125
<i>"Trước mắt mày
là người ngồi trên không trung."</i>

296
00:14:20,458 --> 00:14:24,416
Theo đồng hồ của tôi,
ông ấy đã lơ lửng trong suốt 46 phút.

297
00:14:24,416 --> 00:14:26,708
Và rồi ông từ từ hạ dần xuống đất,

298
00:14:26,708 --> 00:14:29,333
cho tới khi ngồi lại trên thảm như cũ.

299
00:14:29,333 --> 00:14:31,916
Tôi trèo từ trên cây xuống
và chạy thẳng tới.

300
00:14:31,916 --> 00:14:34,291
Vị đại sư yoga đang rửa tay chân.

301
00:14:34,291 --> 00:14:36,583
"Cậu đã ở đây bao lâu rồi?" Ông hỏi.

302
00:14:36,583 --> 00:14:39,208
Đột nhiên, ông cầm viên gạch
ném tôi mạnh đến độ

303
00:14:39,208 --> 00:14:41,791
nó trúng chân tôi dưới đầu gối và vỡ đôi.

304
00:14:41,791 --> 00:14:44,000
Giờ vẫn còn sẹo. Để tôi cho ngài xem.

305
00:14:46,916 --> 00:14:48,708
Thực ra cũng là may mắn.

306
00:14:48,708 --> 00:14:51,791
Lẽ ra một đại sư yoga
đâu được nổi cáu và ném gạch.

307
00:14:51,791 --> 00:14:56,250
Ông già cảm thấy xấu hổ, hối hận
và thất vọng sâu sắc về bản thân.

308
00:14:56,250 --> 00:14:59,625
Ông giải thích là
mặc dù không thể nhận tôi làm đệ tử,

309
00:14:59,625 --> 00:15:02,541
nhưng ông sẽ hướng dẫn tôi vài điều

310
00:15:02,541 --> 00:15:04,708
để bù đắp vì đã tấn công tôi,

311
00:15:04,708 --> 00:15:07,125
mà thực ra tôi đáng bị thế.

312
00:15:07,125 --> 00:15:09,041
Hồi đó là năm 1890.

313
00:15:09,041 --> 00:15:11,041
Tôi gần 17 tuổi.

314
00:15:13,000 --> 00:15:15,250
Vậy, vị đại sư đã hướng dẫn điều gì?

315
00:15:15,250 --> 00:15:16,875
Nó đây.

316
00:15:16,875 --> 00:15:18,458
Tâm trí là thứ phân tán.

317
00:15:18,458 --> 00:15:21,541
Nó bận rộn với hàng ngàn thứ
khác nhau cùng một lúc.

318
00:15:21,541 --> 00:15:24,250
Thứ con thấy ở quanh,
thứ con nghe và ngửi.

319
00:15:24,250 --> 00:15:27,208
Thứ con suy nghĩ tới.
Thứ con cố không nghĩ tới.

320
00:15:27,208 --> 00:15:29,250
Con phải học cách tập trung tới độ

321
00:15:29,250 --> 00:15:32,916
có thể hình dung ra một vật,
một vật duy nhất, không gì khác.

322
00:15:32,916 --> 00:15:35,958
Nếu luyện tập chăm chỉ,
con có thể tập trung ý thức

323
00:15:35,958 --> 00:15:37,458
vào một vật con chọn

324
00:15:37,458 --> 00:15:39,458
trong khoảng ba phút rưỡi.

325
00:15:39,458 --> 00:15:42,625
Sẽ mất 20 năm
tập luyện chăm chỉ hàng ngày.

326
00:15:42,625 --> 00:15:44,291
"Hai mươi năm!" Tôi kêu lên.

327
00:15:44,291 --> 00:15:46,083
Hai mươi năm. Có thể lâu hơn.

328
00:15:46,083 --> 00:15:48,875
Thường thấy nhất là 20 năm,
nếu con làm được.

329
00:15:48,875 --> 00:15:50,541
Lúc đó con già mất rồi!

330
00:15:50,541 --> 00:15:53,416
Thời gian có khác.
Người mười năm, người 30.

331
00:15:53,416 --> 00:15:56,333
Cực hiếm gặp thì có người đặc biệt

332
00:15:56,333 --> 00:15:59,250
chỉ mất một, hai năm
là luyện được năng lực đó,

333
00:15:59,250 --> 00:16:01,250
mà tỉ người mới có một. Đừng mong.

334
00:16:01,250 --> 00:16:03,625
Tập trung tâm trí khó đến thế sao...

335
00:16:03,625 --> 00:16:08,166
Gần như không thể. Cứ thử mà xem.
Hãy nhắm mắt và nghĩ về thứ gì đó.

336
00:16:08,166 --> 00:16:11,291
Chỉ nghĩ đến một thứ.
Hình dung ra nó ngay trước mặt.

337
00:16:11,291 --> 00:16:13,458
Trong vài giây, tâm trí sẽ vẩn vơ.

338
00:16:13,458 --> 00:16:16,541
Các ý nghĩ khác lẻn vào.
Việc đó cực kỳ khó.

339
00:16:16,541 --> 00:16:18,625
Đó là lời đại sư yoga khôn ngoan.

340
00:16:20,708 --> 00:16:23,500
<i>Và tôi bắt đầu tập luyện.</i>

341
00:16:24,083 --> 00:16:25,458
Mỗi tối, tôi ngồi lại,

342
00:16:25,458 --> 00:16:28,916
nhắm mắt, hình dung ra
người mà tôi yêu thương nhất trên đời,

343
00:16:28,916 --> 00:16:32,333
đó là anh trai tôi
đã mất năm mười tuổi vì một bệnh máu.

344
00:16:32,333 --> 00:16:36,208
Tôi tập trung vào khuôn mặt anh,
và ngay khi tâm trí tôi vẩn vơ,

345
00:16:36,208 --> 00:16:39,166
tôi dừng tập và nghỉ vài phút,

346
00:16:39,166 --> 00:16:40,458
rồi lại tập lại.

347
00:16:40,458 --> 00:16:42,291
<i>Sau năm năm tập hàng ngày,</i>

348
00:16:42,291 --> 00:16:45,208
<i>tôi đã có thể tập trung hoàn toàn
vào khuôn mặt anh tôi</i>

349
00:16:45,208 --> 00:16:46,750
<i>trong một phút rưỡi.</i>

350
00:16:46,750 --> 00:16:48,166
<i>Tôi đã có tiến bộ.</i>

351
00:16:51,791 --> 00:16:52,625
Trong lúc đó,

352
00:16:52,625 --> 00:16:55,833
tôi kiếm được kha khá tiền
nhờ biểu diễn ảo thuật.

353
00:16:55,833 --> 00:16:58,041
Bẩm sinh tôi đã có đôi tay khéo léo,

354
00:16:58,041 --> 00:17:00,708
nhưng tôi vẫn cứ tiếp tục luyện tập.

355
00:17:00,708 --> 00:17:04,583
Mỗi tối, dù ở đâu,
tôi vẫn kiếm một chỗ yên tĩnh để ngồi,

356
00:17:04,583 --> 00:17:07,333
và tập trung tâm trí
vào khuôn mặt anh mình.

357
00:17:07,333 --> 00:17:10,583
Đôi khi, tôi thắp nến lên
và chăm chú nhìn ngọn lửa.

358
00:17:10,583 --> 00:17:14,041
Chắc ông cũng biết, ngọn lửa nến
có ba phần tách biệt:

359
00:17:14,041 --> 00:17:16,541
màu vàng trên cùng, màu hoa cà ở dưới thấp

360
00:17:16,541 --> 00:17:17,875
và màu đen ở trong.

361
00:17:17,875 --> 00:17:20,833
Tôi đặt cây nến cách mặt chừng 40 phân,

362
00:17:20,833 --> 00:17:22,458
hoàn toàn ngang tầm mắt,

363
00:17:22,458 --> 00:17:25,708
để tôi không phải điều chỉnh
dù chỉ một li các cơ mắt

364
00:17:25,708 --> 00:17:26,916
vì phải nhìn lên xuống.

365
00:17:26,916 --> 00:17:31,041
Tôi chăm chú nhìn phần đen ở giữa
tới khi mọi thứ quanh tôi biến mất.

366
00:17:31,041 --> 00:17:32,458
Rồi tôi nhắm mắt,

367
00:17:32,458 --> 00:17:35,000
bắt đầu tập trung vào khuôn mặt anh mình.

368
00:17:35,916 --> 00:17:40,750
Đến năm 1907, năm 34 tuổi,
tôi đã có thể tập trung ba phút

369
00:17:40,750 --> 00:17:43,125
mà đầu óc không hề nghĩ vẩn vơ gì.

370
00:17:43,125 --> 00:17:46,458
Đó cũng là lúc tôi nhận ra
mình đã le lói khả năng,

371
00:17:46,458 --> 00:17:48,291
chỉ là chút cảm giác lạ lùng,

372
00:17:48,291 --> 00:17:51,375
khi tôi nhắm mắt
và nhìn xoáy vào thứ gì đó,

373
00:17:51,375 --> 00:17:52,750
tập trung cao độ,

374
00:17:52,750 --> 00:17:55,541
tôi có thể thấy đường viền của vật thể đó.

375
00:17:55,541 --> 00:17:57,583
Tôi nghĩ về lời của đại sư yoga:

376
00:17:57,583 --> 00:18:01,250
"Một số vị thánh hiền được biết đến
về khả năng tập trung cao độ

377
00:18:01,250 --> 00:18:04,000
đến nỗi có thể nhìn không cần dùng mắt."

378
00:18:04,000 --> 00:18:08,416
Mỗi đêm sau khi tập luyện với ngọn nến,

379
00:18:08,416 --> 00:18:11,333
tôi uống một cốc cà phê rồi tự bịt mắt

380
00:18:11,333 --> 00:18:13,875
và ngồi vào ghế,
cố gắng nhìn không cần mắt.

381
00:18:13,875 --> 00:18:16,125
Tôi bắt đầu với một bộ bài.

382
00:18:16,125 --> 00:18:18,333
Tôi xem xét mặt sau và đoán lá bài.

383
00:18:18,333 --> 00:18:20,583
Lập tức, tôi đã có 60% thành công.

384
00:18:20,583 --> 00:18:22,833
Sau đó, tôi mua bản đồ và hải đồ

385
00:18:22,833 --> 00:18:24,625
dán quanh phòng mình.

386
00:18:24,625 --> 00:18:29,083
{\an8}Tôi tập trung hàng giờ bịt mắt nhìn chúng,
cố đọc các dòng chữ nhỏ xíu.

387
00:18:29,083 --> 00:18:33,291
Tám năm tiếp theo, hàng đêm,
tôi đều tập luyện như vậy.

388
00:18:33,291 --> 00:18:36,000
Đến năm 1915,
tôi đã có thể đọc cả cuốn sách

389
00:18:36,000 --> 00:18:37,958
từ đầu tới cuối mà vẫn bịt mắt.

390
00:18:37,958 --> 00:18:39,291
Tôi thành công rồi!

391
00:18:39,291 --> 00:18:41,291
Cuối cùng, tôi đã có năng lực này.

392
00:18:42,833 --> 00:18:45,541
Thế là nó thành toàn bộ
màn ảo thuật của tôi.

393
00:18:45,541 --> 00:18:48,791
Khán giả thích lắm,
nhưng chẳng ai tin là thật. Vẫn chưa.

394
00:18:48,791 --> 00:18:52,333
Kể cả bác sĩ như ông,
đã bịt mắt tôi theo cách nhà nghề nhất,

395
00:18:52,333 --> 00:18:55,375
vẫn không chịu tin
có người nhìn mà không cần mắt.

396
00:18:55,375 --> 00:18:58,708
Họ quên rằng có các cách khác
để gửi hình ảnh tới não.

397
00:18:58,708 --> 00:19:00,208
Imdad Khan im lặng.

398
00:19:00,208 --> 00:19:01,208
Ông đã mệt rồi.

399
00:19:01,208 --> 00:19:02,666
"Các cách gì?" Tôi hỏi.

400
00:19:04,750 --> 00:19:06,333
Thực sự tôi không biết.

401
00:19:08,083 --> 00:19:10,958
Một phần khác trên cơ thể
đã làm công việc nhìn.

402
00:19:10,958 --> 00:19:11,958
Phần nào?

403
00:19:22,125 --> 00:19:23,666
Đêm đó tôi không ngủ.

404
00:19:23,666 --> 00:19:26,833
Người này có thể khiến
các nhà khoa học bổ chửng.

405
00:19:26,833 --> 00:19:28,875
Ông ấy là con người quý giá nhất.

406
00:19:28,875 --> 00:19:32,625
Tôi phải tìm ra bằng cách nào
về sinh học, hóa học, phép thần,

407
00:19:32,625 --> 00:19:35,375
hình ảnh có thể truyền tới não
không cần mắt.

408
00:19:35,375 --> 00:19:38,833
Người mù sẽ nhìn được.
Người điếc sẽ nghe được. Gì nữa?

409
00:19:38,833 --> 00:19:41,541
"Không thể bỏ qua
người tài thế này," tôi nghĩ.

410
00:19:41,541 --> 00:19:45,333
Tôi bắt đầu ghi lại thật tỉ mỉ
mọi thứ Imdad đã kể vào tối đó.

411
00:19:45,333 --> 00:19:47,416
Tôi viết suốt năm tiếng liền.

412
00:19:50,125 --> 00:19:53,583
Đến tám giờ sáng hôm sau,
tôi đã xong phần quan trọng nhất:

413
00:19:53,583 --> 00:19:55,041
các trang quý vị vừa đọc.

414
00:19:55,041 --> 00:19:57,958
Đến giờ uống trà,
tôi mới gặp bác sĩ Marshall.

415
00:19:57,958 --> 00:20:00,291
Tôi cố kể hết sức trong chút thời gian ấy.

416
00:20:00,291 --> 00:20:02,916
"Tối tới rạp hát," tôi nói.
Không thể mất ông ấy.

417
00:20:02,916 --> 00:20:04,291
Tôi sẽ đi với anh.

418
00:20:04,291 --> 00:20:06,875
Lúc 6:45,
bọn tôi lái xe tới rạp Hoàng Cung.

419
00:20:06,875 --> 00:20:09,458
Tôi đỗ xe và bước tới nhà hát.

420
00:20:09,458 --> 00:20:11,250
"Có chuyện rồi," tôi nói.

421
00:20:11,250 --> 00:20:13,625
Không có bóng người, còn cửa thì đóng.

422
00:20:13,625 --> 00:20:17,666
Áp phích của chương trình vẫn còn,
nhưng ai đó đã viết đè lên...

423
00:20:17,666 --> 00:20:19,833
"Buổi diễn tối nay đã hủy."

424
00:20:20,875 --> 00:20:24,208
Tôi hỏi ông già gác cổng
cạnh cửa đóng kín: "Sao vậy?"

425
00:20:24,208 --> 00:20:25,583
Có người chết.

426
00:20:25,583 --> 00:20:26,500
"Ai?"

427
00:20:26,500 --> 00:20:27,958
Dù là tôi đã biết rồi.

428
00:20:27,958 --> 00:20:29,916
Người nhìn không cần mắt.

429
00:20:30,666 --> 00:20:32,208
"Làm sao?" Tôi kêu lên.

430
00:20:32,208 --> 00:20:34,250
Ông ta đi ngủ rồi không dậy nữa.

431
00:20:35,208 --> 00:20:36,375
Vẫn có chuyện đó mà.

432
00:20:39,750 --> 00:20:41,416
Bọn tôi chầm chậm quay lại xe.

433
00:20:46,125 --> 00:20:48,500
Ngợp trong tôi
là cảm giác buồn và tức giận.

434
00:20:48,500 --> 00:20:50,583
Lẽ ra phải để mắt tới ông ấy.

435
00:20:50,583 --> 00:20:52,500
Nhường giường, chăm sóc ông ấy.

436
00:20:52,500 --> 00:20:54,000
Imdad đã làm điều kì diệu.

437
00:20:54,000 --> 00:20:58,333
Ông đã giao tiếp với các thế lực huyền bí
vượt tầm của người thường.

438
00:20:58,333 --> 00:21:00,083
Giờ ông đã chết.

439
00:21:00,083 --> 00:21:01,833
"Thế là hết," Marshall nói.

440
00:21:02,625 --> 00:21:03,541
Thế là hết.

441
00:21:04,500 --> 00:21:05,500
"Phải," tôi nói.

442
00:21:06,833 --> 00:21:07,750
"Thế là hết."

443
00:21:12,625 --> 00:21:15,083
Đây là báo cáo chi tiết và trung thực về

444
00:21:15,083 --> 00:21:17,291
toàn bộ hai lần gặp Imdad Khan.

445
00:21:20,416 --> 00:21:21,625
Ái chà.

446
00:21:22,708 --> 00:21:24,791
Cái này mới thật thú vị.

447
00:21:26,166 --> 00:21:28,333
Đây là thông tin tuyệt vời.

448
00:21:29,916 --> 00:21:31,333
Nó sẽ giúp mình đổi đời.

449
00:21:51,125 --> 00:21:53,541
Thông tin mà Henry nhắc đến

450
00:21:53,541 --> 00:21:57,333
là Imdad Khan đã tự luyện
đọc giá trị quân bài

451
00:21:57,333 --> 00:21:58,833
từ mặt sau,

452
00:21:58,833 --> 00:22:01,541
và vốn là kẻ cờ gian bạc lận,

453
00:22:01,541 --> 00:22:05,083
Henry nhận ra ngay
hắn có thể trở nên giàu sụ.

454
00:22:05,083 --> 00:22:07,500
Hắn xuống lầu tới phòng phục vụ

455
00:22:07,500 --> 00:22:10,208
yêu cầu lấy một cây nến,
chân nến và thước.

456
00:22:10,208 --> 00:22:12,041
Hắn về phòng, khóa cửa lại,

457
00:22:12,041 --> 00:22:14,041
kéo rèm và tắt đèn.

458
00:22:14,041 --> 00:22:16,625
Đặt cây nến lên bàn trang điểm.
Kéo ghế lại.

459
00:22:16,625 --> 00:22:20,083
Hắn rất hài lòng khi thấy
bấc nến đang ở ngang tầm mắt.

460
00:22:20,083 --> 00:22:24,000
Hắn dùng thước đo 40 phân
từ mặt đến cây nến,

461
00:22:24,000 --> 00:22:25,541
như trong cuốn vở viết.

462
00:22:25,541 --> 00:22:29,125
Imdad Khan hình dung ra khuôn mặt
ông ta yêu thương nhất,

463
00:22:29,125 --> 00:22:31,666
tức là người anh trai đã qua đời.

464
00:22:31,666 --> 00:22:33,458
Henry chẳng có anh em.

465
00:22:34,041 --> 00:22:36,958
Hắn quyết định sẽ
hình dung ra chính mặt mình.

466
00:22:43,750 --> 00:22:46,875
Khi Henry chăm chú
nhìn vào vùng đen ở giữa ngọn lửa,

467
00:22:46,875 --> 00:22:48,583
một điều kì lạ đã xảy ra.

468
00:22:48,583 --> 00:22:51,791
Tâm trí hắn hoàn toàn trống rỗng,
não không còn phân tán

469
00:22:51,791 --> 00:22:55,083
và lập tức hắn thấy
toàn bộ cơ thể được bao trùm,

470
00:22:55,083 --> 00:22:56,000
vừa vặn ấm áp,

471
00:22:56,000 --> 00:22:58,708
giữa cái vùng đen tuyệt đối hư vô ấy.

472
00:22:59,291 --> 00:23:01,500
Thật ra, cái đó chỉ kéo dài 15 giây.

473
00:23:01,500 --> 00:23:03,791
Từ đó, dù đi đâu, làm gì,

474
00:23:03,791 --> 00:23:07,291
hắn quyết tâm tập luyện
với cây nến năm lần mỗi ngày.

475
00:23:07,291 --> 00:23:11,041
Lần đầu trong đời, hắn lao mình
vào việc gì đó thật hứng khởi,

476
00:23:11,041 --> 00:23:14,083
và hắn tiến bộ trông thấy.

477
00:23:14,083 --> 00:23:15,166
Sau sáu tháng,

478
00:23:15,166 --> 00:23:18,625
hắn có thể tập trung tuyệt đối
vào mặt mình trong ba phút

479
00:23:18,625 --> 00:23:21,541
mà không bị tạp niệm nào xen ngang.

480
00:23:21,541 --> 00:23:23,166
"Chính là ta," Henry nghĩ.

481
00:23:23,166 --> 00:23:25,375
"Ta là một trong cả tỉ người có thể

482
00:23:25,375 --> 00:23:27,791
đạt quyền năng yoga với tốc độ phi phàm!"

483
00:23:28,375 --> 00:23:32,166
Đến cuối năm đầu tiên,
hắn đã vượt mốc năm phút rưỡi.

484
00:23:32,166 --> 00:23:33,375
Đến lúc rồi.

485
00:23:36,916 --> 00:23:37,833
{\an8}16 THÁNG 9 NĂM 1959

486
00:23:37,833 --> 00:23:40,041
{\an8}Phòng khách nhà Henry ở London. Nửa đêm.

487
00:23:40,041 --> 00:23:42,083
Hắn run lên vì phần khích khi lần đầu

488
00:23:42,083 --> 00:23:44,291
hắn đặt úp bộ bài trước mặt

489
00:23:44,291 --> 00:23:46,041
và tập trung vào lá trên cùng.

490
00:23:46,041 --> 00:23:49,833
Ban đầu hắn chỉ thấy
hoa văn sọc mảnh màu đỏ trên mặt sau,

491
00:23:49,833 --> 00:23:52,750
có lẽ là hoa văn phổ biến nhất
của các bộ bài.

492
00:23:52,750 --> 00:23:56,375
Giờ hắn chuyển sự tập trung
vào mặt kia của lá bài.

493
00:23:56,375 --> 00:24:00,500
Hắn tập trung cao độ
vào mặt dưới bị khuất của lá bài.

494
00:24:00,500 --> 00:24:03,416
Ba mươi giây trôi qua. Một, hai, ba phút.

495
00:24:03,416 --> 00:24:04,916
Henry không động đậy.

496
00:24:04,916 --> 00:24:07,500
Giờ hắn đã có
khả năng tập trung tuyệt đối.

497
00:24:07,500 --> 00:24:09,500
Hắn hình dung mặt sau lá bài.

498
00:24:09,500 --> 00:24:12,000
Không được có ý nghĩ khác xen vào.

499
00:24:12,000 --> 00:24:14,375
Trong phút thứ tư, một điều đã xảy ra.

500
00:24:14,375 --> 00:24:16,333
Từ từ, kì diệu nhưng rõ ràng,

501
00:24:16,333 --> 00:24:20,125
chấm đen hiện thành hình con bích,
nét ngoằn ngoèo ra số năm.

502
00:24:20,125 --> 00:24:21,708
Cây năm bích.

503
00:24:21,708 --> 00:24:25,000
Ngón tay run rẩy,
hắn nhặt lá bài lên và lật lại.

504
00:24:26,041 --> 00:24:27,250
"Làm được rồi," hắn nói.

505
00:24:28,333 --> 00:24:29,541
Henry lao vào tập luyện.

506
00:24:29,541 --> 00:24:32,291
Hắn chỉ ra khỏi nhà
để mua đồ ăn thức uống.

507
00:24:32,291 --> 00:24:34,250
Cả ngày, nhiều khi tới đêm khuya,

508
00:24:34,250 --> 00:24:36,583
hắn ngồi thu lu với bộ bài và cái đồng hồ,

509
00:24:36,583 --> 00:24:38,833
cố giảm thời gian từng giây một.

510
00:24:38,833 --> 00:24:41,791
Sau một tháng, là một phút rưỡi.
Sáu tháng, 20 giây.

511
00:24:41,791 --> 00:24:43,708
Bảy tháng sau, còn đúng mười giây.

512
00:24:43,708 --> 00:24:45,000
Mục tiêu là năm giây.

513
00:24:45,000 --> 00:24:47,708
Không đọc được quân bài trong năm giây

514
00:24:47,708 --> 00:24:49,875
thì đừng hòng làm ăn ở sòng bạc.

515
00:24:49,875 --> 00:24:53,916
Nhưng càng gần tới đích,
công việc càng khó khăn hơn.

516
00:24:53,916 --> 00:24:56,166
Bốn tuần để rút từ mười xuống chín giây.

517
00:24:56,166 --> 00:24:58,083
Năm tuần nữa để từ chín xuống tám.

518
00:24:58,083 --> 00:24:59,791
Vất vả không còn làm hắn nản chí.

519
00:24:59,791 --> 00:25:02,375
Hắn có thể làm việc 12 tiếng không nghỉ.

520
00:25:02,375 --> 00:25:04,791
Hắn biết chắc chắn mình sẽ tới đích.

521
00:25:04,791 --> 00:25:07,333
Hai giây cuối cùng là khó nhất, 11 tháng.

522
00:25:07,333 --> 00:25:09,041
Nhưng một chiều muộn thứ Bảy...

523
00:25:16,708 --> 00:25:20,583
Năm giây. Henry thử hết cả bộ bài,
tính giờ với từng lá.

524
00:25:20,583 --> 00:25:24,458
Năm giây.

525
00:25:25,500 --> 00:25:27,833
Hắn mất bao lâu để tới thời khắc này?

526
00:25:28,666 --> 00:25:31,666
Ba năm và ba tháng
nỗ lực không ngừng nghỉ.

527
00:25:33,208 --> 00:25:35,625
Có hơn 100 sòng bạc hợp pháp ở London.

528
00:25:35,625 --> 00:25:39,750
Henry là hội viên ít nhất chục sòng.
Lord's House là nơi hắn thích nhất.

529
00:25:39,750 --> 00:25:43,041
Nơi đẹp nhất vùng, trong dinh thự
tráng lệ thời vua George.

530
00:25:43,041 --> 00:25:44,166
Xin chào ngài Sugar.

531
00:25:44,166 --> 00:25:46,916
...lời của người
không được quên khuôn mặt nào.

532
00:25:46,916 --> 00:25:50,125
Henry đi lên cầu thang tuyệt đẹp
tới phòng thu ngân.

533
00:25:50,125 --> 00:25:52,250
Hắn viết séc trị giá 10.000 bảng.

534
00:25:52,250 --> 00:25:56,416
Những phụ nữ đẫy đà túm tụm quanh
bàn cò quay như lũ gà mái quanh phễu cám.

535
00:25:56,416 --> 00:25:59,458
Đám đàn ông mặt đỏ gay,
ngậm xì gà, tay đếm phỉnh,

536
00:25:59,458 --> 00:26:01,125
mắt ánh lên vẻ tham lam.

537
00:26:02,541 --> 00:26:04,541
Lạ thật. Lần đầu trong đời,

538
00:26:04,541 --> 00:26:07,583
hắn thấy khinh bỉ
với những kẻ giàu có kinh tởm này.

539
00:26:07,583 --> 00:26:10,500
Hắn tìm một chỗ trống
bên tay phải của nhà cái

540
00:26:10,500 --> 00:26:12,166
ở bất kỳ bàn blackjack nào.

541
00:26:12,166 --> 00:26:15,250
Nhà cái nhận tấm thẻ của Henry
và thả nó vào khe.

542
00:26:15,250 --> 00:26:18,458
Đó là một gã "hơi trẻ"
với cặp mắt đen và nước da xám.

543
00:26:18,458 --> 00:26:20,791
Gã chẳng bao giờ cười và chỉ nói khi cần.

544
00:26:20,791 --> 00:26:23,583
Gã có đôi bàn tay mảnh khảnh
có khả năng tính toán.

545
00:26:23,583 --> 00:26:26,875
Gã nhấc ra một nắm phỉnh 25 bảng
và xếp thành chồng.

546
00:26:26,875 --> 00:26:29,708
Gã không cần đếm.
Những ngón tay chẳng bao giờ sai.

547
00:26:29,708 --> 00:26:31,250
Gã đẩy chồng đó cho Henry.

548
00:26:31,250 --> 00:26:32,708
Henry vừa xếp chồng phỉnh

549
00:26:32,708 --> 00:26:34,875
vừa liếc lá bài trên cùng ở hộp nhà cái.

550
00:26:34,875 --> 00:26:38,375
Trong năm giây, hắn thấy quân 10.
Hắn đẩy ra tám phỉnh, 200 bảng,

551
00:26:38,375 --> 00:26:40,583
mức cược cao nhất ở Lord's House.

552
00:26:40,583 --> 00:26:43,083
Hắn được chia quân 10. Lá thứ hai là chín.

553
00:26:43,083 --> 00:26:44,333
Tổng cộng 19.

554
00:26:44,333 --> 00:26:45,416
Có 19 thì giữ thôi.

555
00:26:45,416 --> 00:26:49,083
Rồi ngồi nín thở mà cầu nhà cái
không có 20 hay 21. Dĩ nhiên.

556
00:26:49,083 --> 00:26:51,708
- Khi nhà cái quay ra Henry, gã đọc...
- 19.

557
00:26:51,708 --> 00:26:54,333
...rồi sang người tiếp theo.
"Khoan," Henry nói.

558
00:26:54,333 --> 00:26:55,958
Nhà cái quay lại Henry.

559
00:26:55,958 --> 00:26:58,333
Gã nhướn mày, nhìn với cặp mắt lạnh lùng.

560
00:26:58,333 --> 00:27:00,583
- 19 ngài vẫn định rút?
- ...giọng sắc sảo.

561
00:27:00,583 --> 00:27:04,208
Đã 19 thì chỉ có rút quân át
hoặc quân hai mới không thua.

562
00:27:04,208 --> 00:27:08,250
Chỉ kẻ ngu mới mạo hiểm rút thêm
khi có 19, nhất là đang cược 200.

563
00:27:08,250 --> 00:27:11,375
Mặt sau lá bài tiếp theo hiện ra.
Nhà cái chưa chạm.

564
00:27:11,375 --> 00:27:14,833
"Phải." Henry nói. "Lá nữa."
Nhà cái nhún vai rút lá bài.

565
00:27:14,833 --> 00:27:18,083
Quân hai tép đặt cạnh
quân mười và chín của Henry.

566
00:27:18,083 --> 00:27:19,708
- 21.
- ...nhà cái nói.

567
00:27:19,708 --> 00:27:21,750
Gã lại ngước lên nhìn mặt Henry,

568
00:27:21,750 --> 00:27:24,500
và cứ nhìn chằm chằm,
im lìm, dò xét, bối rối.

569
00:27:25,666 --> 00:27:29,208
Henry khiến gã sửng sốt.
Cả đời gã chưa hề thấy ai có 19 vẫn rút.

570
00:27:29,208 --> 00:27:31,500
Người này làm với
vẻ điềm tĩnh và chắc chắn

571
00:27:31,500 --> 00:27:33,750
đến lạ lùng, và hắn đã thắng.

572
00:27:33,750 --> 00:27:37,166
Henry thấy ánh mắt nhà cái
và nhận ra đã mắc sai lầm ngớ ngẩn.

573
00:27:37,166 --> 00:27:39,500
Hắn đã gây chú ý. "Làm ơn đi cho."

574
00:27:39,500 --> 00:27:41,000
Không được lặp lại nữa.

575
00:27:41,000 --> 00:27:44,125
Hắn phải rất cẩn thận,
đôi khi phải tự thua nữa.

576
00:27:44,125 --> 00:27:45,250
Ván bài tiếp tục.

577
00:27:45,250 --> 00:27:47,041
Henry có lợi thế quá lớn,

578
00:27:47,041 --> 00:27:49,583
và phải vất vả để giữ
tiền thắng ở mức hợp lí.

579
00:27:49,583 --> 00:27:51,291
Một giờ, hắn được 30.000 bảng.

580
00:27:51,291 --> 00:27:52,416
Hắn dừng ở đó.

581
00:27:52,416 --> 00:27:54,916
Hắn có thể dễ dàng kiếm cả triệu.

582
00:27:54,916 --> 00:27:56,208
Cảm ơn.

583
00:27:56,208 --> 00:27:58,958
Giờ Henry chắc chắn có thể kiếm tiền

584
00:27:58,958 --> 00:28:01,458
nhanh hơn bất kỳ ai khác trên đời này.

585
00:28:03,666 --> 00:28:04,500
Thú vị thật.

586
00:28:09,041 --> 00:28:11,333
Nếu đây là chuyện bịa, không phải thật,

587
00:28:11,333 --> 00:28:12,833
tôi sẽ cần

588
00:28:12,833 --> 00:28:15,583
vẽ ra cái kết bất ngờ thú vị
cho câu chuyện.

589
00:28:15,583 --> 00:28:17,250
Kịch tính và khác thường.

590
00:28:17,250 --> 00:28:20,416
Ví dụ, Henry có thể về nhà đếm tiền.

591
00:28:20,416 --> 00:28:23,333
Trong khi đếm, tự nhiên hắn thấy khó ở.

592
00:28:23,333 --> 00:28:24,875
Hắn thấy đau ngực.

593
00:28:25,875 --> 00:28:28,333
Hắn quyết định đi ngủ. Hắn cởi đồ.

594
00:28:28,333 --> 00:28:30,250
Trần truồng tới tủ để mặc đồ ngủ.

595
00:28:30,250 --> 00:28:33,458
Hắn đi qua tấm gương lớn
kê ở tường và dừng lại.

596
00:28:33,458 --> 00:28:36,541
Theo thói quen,
hắn bắt đầu tập trung tâm trí.

597
00:28:36,541 --> 00:28:38,833
Lập tức, hắn nhìn thấu qua da mình.

598
00:28:38,833 --> 00:28:41,250
Như chụp X quang, mà rõ hơn. Hắn thấy hết.

599
00:28:41,250 --> 00:28:43,666
Động mạch, tĩnh mạch, máu bơm qua người.

600
00:28:43,666 --> 00:28:46,541
Gan, thận, ruột.
Hắn thấy tim mình đang đập.

601
00:28:46,541 --> 00:28:48,708
Hắn nhìn vào chỗ gây ra cơn đau

602
00:28:48,708 --> 00:28:52,958
và thấy một cục màu thẫm ở tĩnh mạch lớn
chạy đến tim bên phải.

603
00:28:52,958 --> 00:28:55,916
Cục máu đông. Ban đầu, cục máu đứng yên.

604
00:28:55,916 --> 00:28:59,083
Rồi nó di chuyển. Ít thôi.
Chỉ khoảng một li.

605
00:28:59,083 --> 00:29:01,708
Máu bơm lên từ sau cục máu và đẩy qua nó,

606
00:29:01,708 --> 00:29:03,083
cục máu lại di chuyển.

607
00:29:03,083 --> 00:29:06,166
Nó vọt lên khoảng một phân.
Henry nhìn khiếp sợ.

608
00:29:06,166 --> 00:29:09,666
Hắn biết cục máu đông lớn
đi tự do trong tĩnh mạch kia

609
00:29:09,666 --> 00:29:11,125
sẽ tới tim.

610
00:29:11,125 --> 00:29:12,500
Hắn sắp chết.

611
00:29:12,500 --> 00:29:15,375
Cái kết hư cấu vậy khá ổn,
nhưng đây đâu phải hư cấu.

612
00:29:15,375 --> 00:29:16,416
Đây là chuyện thật.

613
00:29:16,416 --> 00:29:19,333
Chỉ một cái hư cấu,
hắn không phải tên Henry Sugar.

614
00:29:19,333 --> 00:29:22,750
Tên hắn phải được giữ kín.
Đến giờ vẫn phải giữ kín.

615
00:29:22,750 --> 00:29:24,875
Ngoài ra, đây là chuyện có thật,

616
00:29:24,875 --> 00:29:28,000
và vì là chuyện thật,
nên kết thúc cũng phải thật.

617
00:29:28,000 --> 00:29:29,583
Đây là sự thật đã xảy ra.

618
00:29:33,916 --> 00:29:36,875
Henry đi bộ chừng một giờ.
Tối đó mát mẻ dễ chịu.

619
00:29:36,875 --> 00:29:38,583
Thành phố vẫn sáng đèn.

620
00:29:38,583 --> 00:29:42,041
Hắn cảm nhận cọc tiền dày
trong túi áo khoác.

621
00:29:42,041 --> 00:29:43,500
Hắn vỗ nhẹ nó.

622
00:29:43,500 --> 00:29:45,708
Quá nhiều tiền cho một giờ làm việc.

623
00:29:45,708 --> 00:29:47,791
Nhưng hắn lại thấy bối rối.

624
00:29:47,791 --> 00:29:51,583
Hắn không hiểu sao mình chẳng thấy
phấn khích về thành công đó.

625
00:29:51,583 --> 00:29:54,333
Nếu xảy ra ba năm trước,
khi chưa tập yoga,

626
00:29:54,333 --> 00:29:56,041
hắn đã rồ lên sung sướng,

627
00:29:56,041 --> 00:29:58,666
hắn sẽ chạy ngay tới hộp đêm uống mừng.

628
00:29:58,666 --> 00:30:00,750
Nhưng Henry không hề phấn khích.

629
00:30:00,750 --> 00:30:02,083
Hắn thấy buồn.

630
00:30:02,083 --> 00:30:04,916
Mỗi lần đặt cược, hắn chắc chắn sẽ thắng.

631
00:30:04,916 --> 00:30:08,083
Không còn hồi hộp, chờ đợi hay nguy hiểm.

632
00:30:08,083 --> 00:30:11,083
Hắn biết hắn có thể
đi khắp nơi kiếm bạc triệu.

633
00:30:11,083 --> 00:30:12,750
Nhưng thế thì còn gì vui?

634
00:30:12,750 --> 00:30:15,000
Còn nữa. Liệu có phải

635
00:30:15,000 --> 00:30:17,166
quá trình tập năng lực yoga

636
00:30:17,166 --> 00:30:20,833
đã thay đổi hoàn toàn
cách nhìn đời của hắn?

637
00:30:20,833 --> 00:30:22,041
Có thể lắm chứ.

638
00:30:22,750 --> 00:30:25,458
Sáng hôm sau,
Henry dậy muộn, ra khỏi giường,

639
00:30:25,458 --> 00:30:28,166
nhìn đống tiền lớn trên bàn trang điểm,

640
00:30:28,166 --> 00:30:30,208
{\an8}và chẳng hề muốn có nó.

641
00:30:54,500 --> 00:30:55,333
Ê này!

642
00:30:55,333 --> 00:30:58,875
Chào anh. Tặng anh đó! Một món quà.

643
00:30:58,875 --> 00:30:59,791
Tôi...

644
00:31:01,000 --> 00:31:01,833
Gì cơ?

645
00:31:02,625 --> 00:31:03,958
Nhét vào túi đi!

646
00:31:05,458 --> 00:31:06,291
Được rồi.

647
00:31:15,208 --> 00:31:16,250
Gì đây?

648
00:31:16,250 --> 00:31:17,166
Tiền đấy.

649
00:31:17,166 --> 00:31:18,083
Giữ lấy đi!

650
00:31:24,583 --> 00:31:25,416
Này!

651
00:31:28,875 --> 00:31:29,708
Thôi nào...

652
00:32:04,541 --> 00:32:05,708
Chuông cửa reo.

653
00:32:05,708 --> 00:32:07,541
Anh nghĩ mình đang làm gì hả?

654
00:32:07,541 --> 00:32:10,208
Xin lỗi về đám đông.
Tôi tặng ít tiền thôi.

655
00:32:10,208 --> 00:32:12,750
- Anh đang gây rối!
- Chỉ là tặng tiền mà.

656
00:32:12,750 --> 00:32:15,000
Tôi sẽ không làm thế nữa. Họ đi ngay mà.

657
00:32:15,000 --> 00:32:18,000
Viên cảnh sát thò tay vào túi,
lấy ra tờ 50 bảng.

658
00:32:18,000 --> 00:32:21,333
- Anh cũng có một tờ.
- Đây là tang vật. Tiền từ đâu?

659
00:32:21,333 --> 00:32:24,166
Tôi chơi blackjack thắng.
Đêm qua tôi cực may.

660
00:32:24,166 --> 00:32:26,875
Henry nói tên sòng bạc,
viên cảnh sát ghi lại.

661
00:32:26,875 --> 00:32:28,333
Họ sẽ xác nhận cho anh.

662
00:32:28,333 --> 00:32:30,250
Viên cảnh sát hạ sổ. Tôi kệ.

663
00:32:30,250 --> 00:32:31,958
- Thế à?
- Chẳng quan tâm.

664
00:32:31,958 --> 00:32:33,583
Tôi tin chuyện của anh,

665
00:32:33,583 --> 00:32:36,541
nhưng đó đâu phải là cái cớ
cho việc anh đã làm.

666
00:32:36,541 --> 00:32:38,958
Tôi có làm gì phạm pháp đâu, nhỉ?

667
00:32:39,791 --> 00:32:40,708
Phạm pháp?

668
00:32:41,458 --> 00:32:42,583
Anh là thằng ngu!

669
00:32:43,333 --> 00:32:46,708
Nếu anh may mắn thắng nhiều tiền như vậy,

670
00:32:46,708 --> 00:32:49,750
và muốn tặng đi,
ai lại ném qua cửa sổ thế.

671
00:32:49,750 --> 00:32:53,958
Phải đưa đến nơi nào làm việc tốt chứ.
Như bệnh viện, hay cô nhi viện.

672
00:32:53,958 --> 00:32:56,125
Bao nhiêu bệnh viện và cô nhi viện

673
00:32:56,125 --> 00:32:59,375
còn chẳng có tiền mua
quà Giáng sinh cho bọn trẻ.

674
00:32:59,375 --> 00:33:01,208
Thế mà có gã ngu hư hỏng

675
00:33:01,208 --> 00:33:03,666
chưa từng nếm mùi nghèo khó,

676
00:33:03,666 --> 00:33:06,666
lại đi ném tiền ra đường!

677
00:33:06,666 --> 00:33:09,666
Viên cảnh sát hầm hầm
xuống cầu thang đi ra cửa.

678
00:33:09,666 --> 00:33:10,666
Henry đứng yên.

679
00:33:10,666 --> 00:33:13,416
Lời nói, và cơn giận toát ra từ lời lẽ ấy

680
00:33:13,416 --> 00:33:14,750
đã đánh trúng hắn.

681
00:33:14,750 --> 00:33:16,375
Hắn thấy xấu hổ.

682
00:33:16,375 --> 00:33:17,708
Cảm giác này thật tệ.

683
00:33:23,916 --> 00:33:25,000
Rồi đột nhiên,

684
00:33:25,000 --> 00:33:28,500
Henry thấy có dòng điện mạnh mẽ
chạy khắp cơ thể,

685
00:33:28,500 --> 00:33:32,208
và hắn nghĩ ra một ý tưởng
sẽ thay đổi mọi thứ.

686
00:33:32,208 --> 00:33:33,791
Hắn đi đi lại lại,

687
00:33:33,791 --> 00:33:36,916
cân nhắc từng điểm
để biến ý tưởng thành hiện thực.

688
00:33:36,916 --> 00:33:39,333
Một. Mình sẽ kiếm được số tiền lớn

689
00:33:39,333 --> 00:33:42,416
mỗi ngày, hàng ngày, kể từ giờ trở đi.

690
00:33:42,416 --> 00:33:46,250
Hai. Mỗi sòng bạc,
sáu tháng mình mới vào lại một lần.

691
00:33:46,250 --> 00:33:49,000
Ba. Mỗi lần không được
thắng quá nhiều tiền.

692
00:33:49,000 --> 00:33:51,333
Giới hạn là một đêm 50.000 bảng.

693
00:33:51,333 --> 00:33:55,166
Bốn. 50.000 bảng mỗi đêm,
365 ngày trong năm.

694
00:33:55,166 --> 00:33:57,916
Vị chi là 18,25 triệu bảng.

695
00:33:57,916 --> 00:33:59,166
Năm. Phải đi liên tục.

696
00:33:59,166 --> 00:34:01,791
Mỗi thành phố ở không quá hai đến ba đêm.

697
00:34:01,791 --> 00:34:03,958
London, Monte-Carlo, Cannes, Biarritz,

698
00:34:03,958 --> 00:34:07,083
Deauville, Las Vegas,
Mexico City, Buenos Aires, Nassau.

699
00:34:07,083 --> 00:34:11,416
Sáu. Tiền sẽ dùng để thành lập
bệnh viện và cô nhi viện khắp thế giới.

700
00:34:11,416 --> 00:34:13,791
Giấc mơ nghe có vẻ ngô nghê, sến sẩm,

701
00:34:13,791 --> 00:34:16,083
nhưng thực tế, mình có thể làm được.

702
00:34:16,083 --> 00:34:20,208
Mình nghĩ chẳng hề ngô nghê
mà sẽ cực kỳ tuyệt vời.

703
00:34:20,208 --> 00:34:23,875
Bảy. Mình cần đối tác
để lo việc bàn giấy và nhận tiền,

704
00:34:23,875 --> 00:34:25,541
rồi gửi tới chỗ cần thiết.

705
00:34:25,541 --> 00:34:28,791
Ai đó có chuyên môn
mình có thể tin tưởng tuyệt đối.

706
00:34:28,791 --> 00:34:32,041
John Winston là kế toán của Henry,
của cả cha hắn nữa,

707
00:34:32,041 --> 00:34:34,708
và cha của John là kế toán cho ông Henry.

708
00:34:34,708 --> 00:34:36,708
Anh có thể giàu nhất thế giới.

709
00:34:38,833 --> 00:34:41,000
Tôi không muốn giàu nhất thế giới.

710
00:34:43,583 --> 00:34:46,250
Không ở lại Anh được. Thuế má sẽ ngốn hết.

711
00:34:46,250 --> 00:34:48,416
Phải sang Thụy Sĩ. Mà đâu thể đi ngay.

712
00:34:48,416 --> 00:34:51,125
Tôi đâu như anh,
không ràng buộc trách nhiệm.

713
00:34:51,125 --> 00:34:54,000
Tôi phải bàn với gia đình,
báo cho các cộng sự.

714
00:34:54,000 --> 00:34:56,541
Tôi phải bán nhà, kiếm cái khác ở Thụy Sĩ,

715
00:34:56,541 --> 00:34:58,916
chuyển trường cho con. Mất thời gian đó.

716
00:34:58,916 --> 00:35:02,125
Một năm sau, Henry đã gửi
hơn 120 triệu bảng

717
00:35:02,125 --> 00:35:04,000
cho John Winston ở Lausanne.

718
00:35:04,000 --> 00:35:05,708
Tiền được gửi năm ngày mỗi tuần

719
00:35:05,708 --> 00:35:08,250
cho Công ty TNHH Winston Sugar ở Thụy Sĩ.

720
00:35:08,250 --> 00:35:11,250
Chẳng ai trừ John và Henry
biết tiền từ đâu tới

721
00:35:11,250 --> 00:35:12,708
hay được dùng làm gì.

722
00:35:12,708 --> 00:35:14,458
Tiền gửi vào thứ Hai nhiều nhất

723
00:35:14,458 --> 00:35:17,125
vì được gộp từ
thứ Sáu, thứ Bảy và Chủ Nhật,

724
00:35:17,125 --> 00:35:18,333
ngân hàng đóng cửa.

725
00:35:18,333 --> 00:35:20,041
Hắn di chuyển cực nhanh,

726
00:35:20,041 --> 00:35:22,750
mỗi tuần thay đổi danh tính đến vài lần.

727
00:35:22,750 --> 00:35:25,416
John chỉ đoán được hành tung của Henry

728
00:35:25,416 --> 00:35:29,250
qua địa chỉ ngân hàng gửi tiền.
Thật là kì diệu.

729
00:35:49,541 --> 00:35:52,958
Henry qua đời năm ngoái
ở tuổi 63 do thuyên tắc phổi.

730
00:35:52,958 --> 00:35:56,166
Hắn thấy trước nó theo nghĩa đen,
nhưng rất bình tĩnh.

731
00:35:56,166 --> 00:35:58,833
Hắn đã làm theo kế hoạch trong hơn 20 năm.

732
00:35:58,833 --> 00:36:01,458
Hắn đã kiếm 644 triệu bảng.

733
00:36:01,458 --> 00:36:03,041
Hắn đã để lại 21 bệnh viện nhi

734
00:36:03,041 --> 00:36:06,208
và cô nhi viện tươm tất
trên khắp thế giới,

735
00:36:06,208 --> 00:36:10,333
do John Winston và nhân viên
quản lý và cấp tài chính từ Lausanne.

736
00:36:10,333 --> 00:36:11,666
Hắn đã xong việc.

737
00:36:16,125 --> 00:36:20,208
Nhưng sao tôi biết những chuyện này?
Hỏi hay đấy. Để tôi kể cho.

738
00:36:20,208 --> 00:36:23,791
Ngay sau khi Henry qua đời,
John Winston gọi tôi từ Thụy Sĩ.

739
00:36:23,791 --> 00:36:25,291
Ông tự giới thiệu

740
00:36:25,291 --> 00:36:28,750
là người đứng đầu
Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Winston Sugar,

741
00:36:28,750 --> 00:36:31,000
hỏi tôi có thể tới Lausanne gặp ông

742
00:36:31,000 --> 00:36:34,000
để tìm hiểu
việc viết lược sử của công ty không.

743
00:36:34,625 --> 00:36:36,250
Chẳng rõ sao ông chọn tôi.

744
00:36:36,250 --> 00:36:39,125
Chắc kiếm đâu
một danh sách nhà văn và chọn bừa.

745
00:36:39,125 --> 00:36:41,375
Ông nói sẽ trả hậu hĩnh và nói thêm,

746
00:36:41,375 --> 00:36:43,583
"Một người xuất chúng vừa qua đời.

747
00:36:43,583 --> 00:36:45,291
Tên ông ấy là Henry Sugar.

748
00:36:45,291 --> 00:36:49,125
Mọi người cần biết đôi chút
về cống hiến của ông cho thế giới."

749
00:36:49,125 --> 00:36:50,208
Tôi ngô nghê hỏi,

750
00:36:50,208 --> 00:36:53,000
liệu câu chuyện có đủ hay

751
00:36:53,000 --> 00:36:54,541
để cho lên báo không.

752
00:36:54,541 --> 00:36:58,041
John Winston bực lắm.
Có khi còn thấy xúc phạm.

753
00:36:58,625 --> 00:37:00,083
Trong năm phút gọi điện,

754
00:37:00,083 --> 00:37:03,041
ông kể cho tôi về
sự nghiệp bí mật của Henry.

755
00:37:03,041 --> 00:37:04,541
Không còn là bí mật nữa.

756
00:37:04,541 --> 00:37:08,083
Henry đã chết và không thể
đặt chân tới sòng bạc nữa.

757
00:37:08,083 --> 00:37:10,083
"Tôi sẽ tới," tôi nói.

758
00:37:10,083 --> 00:37:13,000
Ở Lausanne,
tôi gặp John Winston, giờ đã hơn 70,

759
00:37:13,000 --> 00:37:14,291
và cả Max Engelman,

760
00:37:14,291 --> 00:37:17,291
{\an8}thợ hóa trang nổi tiếng
đã đồng hành cùng Henry,

761
00:37:17,291 --> 00:37:20,166
{\an8}tạo ra bao nhân dạng hay ho
để Henry giấu danh tính.

762
00:37:20,166 --> 00:37:24,333
{\an8}Họ đều đau buồn vì cái chết của Henry.
Max còn ủ rũ hơn John Winston.

763
00:37:24,333 --> 00:37:26,625
{\an8}Tôi quý ông ấy lắm. Một người vĩ đại.

764
00:37:26,625 --> 00:37:29,666
{\an8}John Winston cho tôi xem
cuốn tập màu xanh sẫm

765
00:37:29,666 --> 00:37:32,666
{\an8}mà Z.Z. Chatterjee đã viết
ở Calcutta năm 1935.

766
00:37:32,666 --> 00:37:34,833
{\an8}Sau đó tôi đã chép lại từng từ.

767
00:37:34,833 --> 00:37:36,375
{\an8}"Câu hỏi cuối," tôi nói.

768
00:37:36,375 --> 00:37:40,083
{\an8}"Các ông cứ gọi ông ấy là Henry Sugar,
mà không phải tên thật.

769
00:37:40,083 --> 00:37:43,375
{\an8}Liệu tôi có thể biết tên thật
để viết truyện không?"

770
00:37:43,375 --> 00:37:44,750
{\an8}- Không.
- ...John nói.

771
00:37:44,750 --> 00:37:47,208
{\an8}Max và tôi đã hứa
không nói danh tính ông ấy.

772
00:37:47,208 --> 00:37:49,750
{\an8}Tôi đoán sớm muộn cũng sẽ lộ thôi.

773
00:37:49,750 --> 00:37:51,833
{\an8}Gia đình ông ấy có tiếng ở Anh,

774
00:37:51,833 --> 00:37:54,500
{\an8}nhưng mong ông đừng cố tìm hiểu.

775
00:37:54,500 --> 00:37:56,791
{\an8}Xin cứ gọi ông ấy là Henry Sugar.

776
00:37:58,833 --> 00:38:00,291
{\an8}Và tôi đã làm như vậy.

777
00:38:07,791 --> 00:38:11,583
"CÂU CHUYỆN KÌ DIỆU VỀ HENRY SUGAR"
ĐƯỢC ROALD DAHL VIẾT

778
00:38:11,583 --> 00:38:15,916
Ở NHÀ GỖ VIẾT LÁCH CỦA ÔNG TẠI NHÀ GIPSY,
GREAT MISSENDEN, BUCKINGHAMSHIRE

779
00:38:15,916 --> 00:38:18,416
VÀO KHOẢNG TỪ THÁNG 2
ĐẾN THÁNG 12 NĂM 1976.

780
00:39:20,416 --> 00:39:25,416
Biên dịch: Nguyễn Phương Bảo



